An introduction to martial arts of Viet Nam

An introduction to Martial Arts of Viet Nam

Since the early days of Viet Nam’s history, the Vietnamese have always had to fight against invasions, especially from the armies of various Chinese dynasties. Historians of Vietnamese Martial Arts usually trace the roots to Vietnam’s origin (first settlement on this territory date back to 2879 B.C.), during Hung Vuong dynasty. A more realistic date seems to be about the X – XI centuries A.D.

At this time a state was founded in the area of today’s northern Vietnam. Its name changed – Nam Viet, Dai Co Viet, or simply Dai Viet (Great Viet). Dai Viet’s state grew and got stronger during continuous wars against mountain tribes, Khmers, Chams (their state, in the South of today’s Vietnam, was finally conquered at 1471), and many wars with China.

The threat of neighbouring Middle Empire constantly forced Dai Viet to prepare its troops. Subsequent historical circumstances facilitated further development of martial arts among soldiers and generals as well as among common people. In 938, Ngo Quyen achieved victory over the Southern Han invaders on the Bach Dang River. Viet Nam regained its independence after over a thousand years under Chinese domination. A series of patriotic struggles against foreign invaders followed: against the Song (981 and 1077), the Mongols (1258, 1285 and 1288), the Ming (from 1418 to 1428), and the Qing (1789).

Since the XI century there was an academy (or university) of martial arts in the capital, Thang Long city (today’s Hanoi). This academy prepared master teachers, who had a diploma of “doctor of military science”. Every candidate had to pass 11 exams, then he studied for 3 – 5 years until passing the graduate exam. This time also is known for its variety of competitions, and for the creation of numerous treatises on martial arts. The most widely known treatise is “Linh Nam Vo Kinh” (“On Vietnamese Martial Art”) written in the XVI century.

Many martial arts were created during XVI – XVIII centuries, when Vietnam was separated in several states. It was a good condition for the developing of martial arts. Many martial arts surfaced during the Tay Son Rebellion (1771 – 1788), the first serious attempt for unifying the country. The rebel’s base was in Binh Dinh Province, which is still a birth place of many martial arts.

The country was finally united at the beginning of XIX century. During the period of 1858 – 1884 Vietnam was conquered by France and became its colony. During the colonisation, martial arts had to be kept underground and were transferred in family schools only, from father to son. Studying was kept secret, students assured to never use their martial art without serious reason and to not divulge its secrets.

The revival of the tradition in Vietnamese martial arts is connected with Master Nguyen Loc (1912 – 1960). He was born in Son Tay (near Hanoi). In 1938, he founded the first club of Vo Thuat for all interested people (including foreigners). He named his school Vovinam Viet Vo Dao.

In 1939, a first public demonstration of Vovinam Viet Vo Dao took place in Hanoi and subsequently Viet Vo Dao clubs aroused in all regions of northern and central Vietnam. After the death of Nguyen Loc, his successor – Master Le Sang – organized a meeting of masters in Saigon for fostering the plan of spreading Vietnamese martial arts worldwide. In 1973 the French Viet Vo Dao Federation was established, evolved in the International Viet Vo Dao Federation and then in the Vietnamese Martial Arts World Federation (president : Master Phan Hoang).

In Vietnam itself many people practice Vo Co Truyen, Vovinam – Viet Vo dao, Thieu Lam Viet Nam, Kim Ke, Phakwondo – Hóa Quyền Đạo, Hong Gia Viet Nam Nam Huynh Dao, Vo Binh Dinh, Tay Son, Lam Son, Nhat Nam.

Also there are various Sino – Vietnamese styles, styles that are only partially Vietnamese. For example, Thieu Lam or Bach My Phai that were popular among Chinese who lived in Vietnam. Other styles include My Hoa Quyen (Meihuaquan).

Along with martial arts philosophies and health maintenance techniques, Vovinam – Viet Vo Dao provides a system of martial arts techniques that encompass various forms of self-defence and combat based on the principle of Yin-Yang development. Vovinam adapts the techniques of traditional Vietnamese martial arts and other styles of martial arts worldwide, and updates itself based on psychological and physiological discoveries as they become available. Hence, Vovinam techniques are rich and varied, appropriate for people of all physical statures and ages.

Tinh Vo Dao means “the purity of martial arts”. The Founder of the style is Master Ho Hoa Hue (born in 1944).  Her house is one of the best “vo duong” in Saigon.

Kim Ke means “golden cock”. Kim Ke fighters prefer to attack from the side. Special features are strikes, similar to strikes by the cock’s talons, two-legs jumping kick to the head or torso. Teeth also are used very often.

Vo Binh Dinh is a style that originated in Binh Dinh Province. It is based on the assumption that the opponent is non-Vietnamese and therefore likely taller and heavier. Hence a Vo Binh Dinh fighter constantly moves, changes positions, changes the directions of movement, uses counter-strikes to attacking arm or leg.

Since the late nineteenth century, boxing and schools of martial arts have also entered Viet Nam from other Asian countries. These include judo, aikido and karate (Japan), wushu shaolin, and wudang (China), Tae Kwon do (Korea) and Pencak Silat (Indonesia). Vietnamese have accepted these schools, which have transformed, enriched, and enlivened indigenous martial arts.

Traditional martial arts are not only sports but also part of the nation’s culture, embracing a heritage accumulated across many generations.

Hien Bui – Research and translation (2011)

Next topic “An Analyis of Vovinam – Viet Vo Dao’s Effective Striking Tactics”

 =======================================================

Giới thiệu về Võ Thuật Việt Nam

Từ những ngày đầu tiên của lịch sử nước Việt Nam, Việt Nam đã luôn luôn phải chiến đấu chống quân xâm lược, đặc biệt là quân xâm lược của các triều đại Trung Quốc.

Các nhà sử học chuyên về võ thuật Việt Nam thường đi ngựợc về cội nguồn Việt Nam (người  định cư đầu tiên trên lãnh thổ này là khoảng năm 2879 trước Công Nguyên), thời vua Hùng Vương.  Ngày chính xác hơn là vào khoảng thế kỷ X – XI. Tại thời điểm này, một nước mới mẻ được thành lập trong khu miền Bắc Việt Nam ngày nay. Tên nước đựơc đổi thành Nam Việt, Đại Cồ Việt, hoặc đơn giản hơn là Đại Việt.

Nước Đại Việt tăng trưởng và trở nên mạnh mẽ hơn trong cuộc chiến tranh liên tục chống lại các bộ lạc miền núi, người Khmer, người Chàm (chinh phục khoảng năm 1471), và rất nhiều cuộc chiến tranh chống quân xâm lược Trung Quốc. Mối đe dọa từ nước láng giềng Trung Quốc buộc nước Đại Việt phải luôn chuẩn bị và rèn luyện cho quân đội.

Những bối cảnh lịch sử sau đó đã tạo điều kiện cho sự phát triển võ thuật giữa các tướng lĩnh, các binh lính, và cả giữa những người dân thường. Năm 938, Ngô Quyền chiến thắng quân xâm lược Nam Hán trên sông Bạch Đằng. Việt Nam giành được độc lập sau hơn một ngàn năm dưới sự thống trị của Trung Quốc. Một loạt các cuộc đấu tranh yêu nước chống giặc ngoại xâm xảy ra như sau: chiến thắng chống quân Song (năm 981 và 1077), quân Mông Cổ (năm 1258,1285 và 1288), quân Nhà Minh (từ năm 1418 đến năm 1428), và quân nhà Thanh (năm 1789).

Từ thế kỷ thứ XI, một viện hàn lâm (đại học) chuyên về võ thuật đuợc thành lập ở thủ đô Thăng Long (Hà Nội ngày nay). Viện hàn lâm này chuyên đào tạo các “cử nhân”, những người sẽ tốt nghiệp “Tiến Sĩ Khoa Học Quân Sự”. Mỗi thí sinh phải vượt qua 11 kỳ thi, sau đó các thí sinh phải nghiên cứu thêm từ 3 đến 5 năm cho đến khi đậu tất cả các kỳ thi. Khoảng thời gian này cũng được biết đến với nhiều cuộc thi tranh tài, và sự sáng tạo của nhiều luận án võ thuật. Luận án được biết đến rộng rãi nhất là “Lĩnh Nam Võ Kinh”, được viết trong thế kỷ thứ XVI.

Nhiều môn võ đã được sáng tạo trong khoảng thế kỷ XVI – XVIII, khi Việt Nam bị phân chia thành một số bộ tộc. Thời điểm đó là bối cảnh thuận lợi cho sự phát triển võ thuật. Nhiều môn võ thuật được hình thành trong cuộc kháng chiến của quân Tây Sơn (1771 – 1788), đây là nỗ lực đầu tiên trong cuộc thống nhất đất nước. Căn cứ địa của quân Tây Sơn là tỉnh Bình Định, một nơi vẫn còn là cái nôi của nhiều môn võ thuật.

Việt Nam được thống nhất ở đầu thế kỷ XIX, nhưng khoảng từ năm 1858 đến năm 1884, Việt Nam bị Pháp xâm lược và Việt Nam trở thành một thuộc địa của Pháp. Trong thời gian đó, võ thuật được lưu truyền một cách bí mật và chỉ được truyền dạy trong gia đình, cha truyền con nối. Các võ sinh phải nguyện rằng không bao giờ dụng võ mà không có lý do chính đáng và cũng không được phép tiết lộ bí mật của môn võ mình đang học.

Sự hồi sinh của nền võ thuật Việt Nam được kết nối với Võ Sư Nguyễn Lộc (1912 -1960). Võ Sư Nguyễn Lộc sinh ra ở Sơn Tây (gần Hà Nội). Trong năm 1938, ông thành lập các câu lạc bộ Võ Thuật đầu tiên cho những người thích võ thuật (bao gồm người nước ngoài). Ông đặt tên cho trường võ của mình là Vovinam Việt Võ Đạo.

Năm 1939, Vovinam Việt Võ Đạo biểu diễn lần đầu tiên trước công chúng tại Hà Nội và sau đó các câu lạc bộ Việt Võ Đạo nổi lên ở các vùng Bắc và Trung Việt Nam. Sau khi Võ Sư Nguyễn Lộc qua đời, người thừa kế là Võ Sư Lê Sáng, đã qui tụ các võ sư tại Sài Gòn để đưa ra kế hoạch truyền bá võ Việt trên toàn thế giới. Năm 1973 Liên Đoàn Việt Võ Đạo –  Pháp đựơc thành lập, sau này đổi thành Liên đoàn Võ Thuật Việt Nam Thế Giới (chủ tịch là Võ Sư Phan Hoàng).

Ở Việt Nam, nhiều người theo tập các môn Võ Cổ Truyền, Vovinam – Việt Võ Đạo, Thiếu Lâm Việt Nam, Kim Kê, Phakwondo – Hóa Quyền Đạo, Hồng Gia Việt Nam Nam Huỳnh Đạo, Võ Bình Định, Tây Sơn, Lam Sơn, Nhật Nam.

Ngoài ra còn có các môn võ Trung – Việt, như Thiếu Lâm Bạch My Phái, rất được phổ biến với những người Trung Quốc sống tại Việt Nam. Môn phái khác là Mỹ Hoa Quyền (Meihuaquan).

Môn võ Vovinam – Việt Võ Đạo bao gồm triết lý về võ thuật và kỹ thuật giữ gìn sức khỏe. Vovinam là một môn võ tổng hơp các kỹ thuật tự vệ và chiến đấu khác nhau dựa trên nguyên tắc Âm Dương phối triển. Vovinam dựa theo kỹ thuật của võ cổ truyền Việt Nam và các môn võ trên thế giới, cập nhật dựa trên nền tảng tâm lý và vật lý chức năng. Do đó, các kỹ thuật Vovinam rất phong phú và đa dạng, thích hợp cho các vóc người và lứa tuổi khác nhau.

Tinh Võ Đạo có nghĩa là “tinh khiết của võ thuật “. Người sáng lập là Võ Sư Hồ Hoa Huệ (sinh năm 1944). Nhà Cô là một trong những võ đường nổi tiếng tại Sài Gòn.

Kim Kê có nghĩa là “Con gà sắt”. Môn Kim Kê thường tấn công đối phương từ ngang hông. Điểm đặc trưng cuả Kim Kê là đánh bủa, tương tự như đánh bủa bằng cựa của con gà khi hai con gà đấu nhau, hai chân gà song phi vào đầu hoặc vào thân đối phương.

Võ Bình Định bắt nguồn từ tỉnh Bình Định. Môn võ này dựa trên giả thuyết rằng đối phương không là người Việt Nam và do đó đối phương có thể cao và nặng hơn. Do đó, khi đấu võ sĩ Bình Định thường luôn di chuyển, thay đổi vị trí, thay đổi hướng tấn công, sử dụng các đòn công vào tay hoặc chân đối phương.

Kể từ cuối thế kỷ XIX, boxing và môn võ thuật khác cũng du nhập vào Việt Nam từ các nước châu Á khác. Các môn đó là judo, aikido và karate (Nhật Bản). Shaolin, và Võ Đang (Trung Quốc), Tae Kwon do (Hàn Quốc), Pencak Silat (Indonesia). Việt Nam đã đón nhận các võ phái này, những môn võ đã biến đổi, làm phong phú hơn, và làm sinh động các môn võ thuật bản địa.

Các môn võ thuật truyền thống không phải là môn thể thao đơn phương nhưng là một phần của nền văn hóa quốc gia, một di sản được tích lũy qua nhiều thế hệ.

Hien Bui – Sưu tầm và phỏng dịch (2011)

Xin đón xem bài kế, “Phân Thế Các Đòn Chiến Lược Hữu Hiệu Cuả Vovinam”